Cuối tuần nổi hứng review đồ cùi bắp : điện thoại F99-3G

Với yêu cầu cho điện thoại 2 sim, có kết nối 3G để duyệt web, bản phím qwerty, thì hiện tại không có nhiều lựa chọn. Tình cờ phát hiện ra em F99-3G và tình cờ khá là ưng ý với em nó.

Nhận xét chung:

  • Cầm chắc tay, nặng, mặt mũi không đến nỗi quá xấu xí, chưa biết có bền không.
  • Đầy đủ chức năng 2Sim, Wifi, 3G tốc độ 384kbps, bluetooth, bàn phím qwerty, màn hình 2.4 inch 320×240, Camera 2.0 chụp hình quay phim nghe nhạc, thẻ nhớ tối đa 8G, chạy được ứng dụng Java.
  • Có các công cụ căn bản như Operamini, báo thức, lịch, file browser; muốn có email với chat thì cài thêm. Fstore có để coi chơi chớ chẳng nhờ vả giè được.
  • Các thao tác sử dụng thì giống giống như blackberry hoặc Nokia E6x E7x nhưng cùi bắp hơn nhìu.
  • Tặng kèm sim Mobifone 3G có 1GB bandwidth + 25ngàn tk chính + 25ngàn tk KM + ~350ngàn tài khoản KM3 (không biết cộng kiểu gì mà quảng cáo là kèm sim khuyến mãi tới 2tr).

Ưu điểm

  • Wifi tốt, Kết nối 3G và trình duyệt Opera Mini 4 khá nhanh, đủ thỏa mãn nhu cầu xem tin tức, facebook, hỗ trợ upload hình vân vân. Có tin đồn là 3G chỉ chạy với Mobifone nhưng mềnh đang xài Vinaphone vẫn đi ào ào. Hỗ trợ gọi video, nhưng vẫn chưa test được.
  • Java MIDP 2.0 khá mạnh, chạy mướt rất nhiều ứng dụng, bao gồm cả Vitalk cài sẵn, Skype-chat, Facebook, Gmail, Google Map, Nimbuzz, SSH midp, PRC/PDF reader… Cài đặt dễ nhứt là download file JAR về laptop rồi send qua bluetooth. Đương nhiên là không hỗ trợ đa nhiệm, nhưng cho phép minimize ứng dụng, vd như đang chạy skype thì không duyệt web được, nhưng có thể minimize cái skype để nhắn tin sms, gọi đthoại.
  • Có chức năng làm modem 3G qua bluetooth và dây USB (cần download driver). Tuy nhiên tốc độ rùa bò ~100kbps [có còn hơn không] và nên để dân kỹ thuật cài đặt thì mới suôn sẻ.
  • Cắm dây USB thì được chọn chế độ Mass Storage, Webcam tự nhận driver trong Win7; Cổng Com làm modem; và PictBridge để in ảnh trực tiếp ra máy in có hỗ trợ.
  • Chụp hình 2.0Mp rõ nét, quay phin 480p độ phân giải 704×480 là điều hết sức bất ngờ. Tuy nhiên màu sắc thì không tươi tắn, điện thoại rẻ tiền thì đừng mong chụp hình đẹp ạ.
  • Nhạc và video clip coi cũng được trên màn hình 2.4” 320×240 sáng đẹp long lanh, jack 3.5mm cắm tai nghe xịn thì tạm ổn.
  • Cho phép tùy chỉnh shortcut, shortmenu ở màn hình chính, điều chỉnh độ nhạy trackpad. Hỗ trợ import và export contactlist ra thẻ nhớ để backup. Pin khá trâu bò, 3 ngày mới sạc một lần, ít nghe gọi và ít wifi 3g thì gần tuần; Đừng quên tắt wifi và bluetooth, ngắt ứng dụng java khi không cần thiết, không thì pin sẽ cạn rất nhanh và rất hại cho các bộ phận cơ thể ở gần túi quần.

Khuyết điểm

  • Logo FPT chình ình nhìn bực mình. Thương hiệu Việt mà lại bị chính người Việt tẩy chay. Uizz tội cho em nó.
  • Tiếp theo phải kể tới là bàn phím qwerty hơi cứng (so với Nokia E72 hehe). Nhắn tin mà muốn viết hoa chữ đầu (vd như tên người) thì rất rất rất phiền do phím Shift của ẻm là chuyển Abc > abc > 123 > ABC. Thêm nữa bàn phím bố trí không được tiện lợi như Nokia Exx, muốn bấm chấm phẩy phải đè Atl, muốn teen “^^!” cũng bó tay vì ngay cả chế độ symbol cũng không có dấu “^”, tiếng Việt thì nửa vời.
  • Giao diện không đẹp, mà tìm lòng vòng trên net không thấy ai nói tới chuyện thay được theme.
  • Nút điều hướng không xài mũi tên lên xuống mà xài công nghệ giống cảm ứng giống như chuột quang, nên người mới xài sẽ thấy bất tiện và không chơi được rất nhiều game hay, trong khi java là lợi thế của ẻm, độ nhạy cảm ứng hơi kém. Nhưng để duyệt web thì lại khá tiện lợi và xài quen thì sẽ ghiền.
  • Không Sync được contact và calendar với Google hoặc SyncML. Chưa thấy dòng điện thoại trung quốc cùi bắp nào có chức năng này, nhưng nếu có thì đó sẽ là lợi thế lớn.
  • Không có led flash để làm đèn pin. Phần Settings như cái mê cung, phải mất khá nhiều thời gian mò mẫm mới lục ra được cái cần tìm. Thiếu một số phần tùy chỉnh cần thiết khác.
  • Trên forum có một số phàn nàn về chất lượng dịch vụ, bảo hành, hậu mãi. Lạy trời máy tui mua về đừng bị lỗi chớ nếu không thì lại phiền phức.

Kết luận:

Với tầm giá khuyến mãi chỉ còn 1tr1 (tháng 2/2012) thì khó mà mong đợi những chức năng tốt hơn. Bỏ túi 2 sim 2 sóng với hầu hết ứng dụng cần thiết mà đi nhậu xỉn wắc không phải lo chuyện làm mất hoặc rớt bể cả đống tài sản (nhớ backup contact thường xuyên hehe)

 

Tuy nhiên hãng sản xuất vẫn có thể làm tốt hơn mà không tốn nhiều chi phí:

  • Cải tiến chế độ nhập liệu trên bàn phím qwerty cho giống với smartphone, đây là ưu tiên cao nhứt.
  • Tung ra cục theme builder cho người ta trang điểm cho con dế. Hãng không có tiền thuê designer chuyên nghiệp thì thoy để cộng đồng người ta làm.
  • Bỏ logo FPT ở mặt trước đi, đẻ ra một cái brandname dễ mến hơn. Đại gia mà đi bán cóc ổi mía ghim cũng gắn hiệu FPT, bán đồ rẻ phục vụ không ra gì làm mất hết giá trị thương hiệu.
  • Bỏ ra 30phút để viết một cái FAQ hướng dẫn làm một số việc người dùng bình thường hay làm, vd như tùy biến shortcut menu thì vào phần Settings > Phone > Shortcut menu. Chỉnh độ nhạy sensor thì vào chỗ này chỗ kia. In kèm theo cái hướng dẫn sử dụng rối nùi. Kèm 1 địa chỉ vd như f99.fmobile.vn để người dùng coi các thông tin mới nhứt.
  • Lôi một em bán thời gian không cần ngoại hình không cần trình độ tập hợp thắc mắc của người dùng (e.g có cài được theme không), cài thử các ứng dụng java cần thiết rồi tập hợp lên trang ở trên để chiêu dụ người ta mua hàng. Phí tiền cho các loại marketing mà trong ruột rỗng không.
  • Gắn thêm đèn led flash. Cái đthoại này như một con dao xếp đa năng, mà người mua dao xếp thì sẽ quan tâm tới những thứ như vạy.
  • Lôi một thằng J2ME Developer lấy cái ứng dụng sync contact đang có trên sourceforce về nhúng vô; cài sẵn cả gmail, googlemap, skype, thế là có thể đi quảng cáo điện thoại rẻ bèo fmobile có chức năng như android hehe ^^!
  • Cấp cho cái band quản lý F-STORE mỗi người một cái android và một cái iphone, thuê người về dạy là làm mobile-app-store phải nên như thế nào. Phí tiền đi marketing tùm lum cho cái cục store không ra gì.

Một Mình….

Chỉ là một bài hát khác của Lam Phương…

——-

Sớm mai thức giấc nhìn quanh một mình
Ngoài hiên nắng lóe đàn chim giật mình
Biết lời tỏ tình đã có người nghe

Nắng xuyên qua lá hạt sương lìa cành
Đời mong manh quá kể chi chuyện mình
Nắng buồn cuộc tình bỗng tắt bình minh

Đường xưa quen lối tình dối người mang
Tình duyên trăm mối một kiếp đa đoan
Cố tìm tình chồng chất ngổn ngang
Còn bao lâu nữa khi ta bạc đầu
Tình cờ gặp nhau ngỡ ngàng nhìn nhau
Để rồi còn gì nữa cho nhau

Sáng trưa khuya tối nhìn quanh một mình
Đường quen không tới nhìn nhau ngại ngùng
Chỉ vì đời mình chưa có bình minh…
Chỉ vì đời mình chưa có bình minh…
Chỉ vì đời mình chưa có bình minh…

——-
[BÌNH MINH] là khi người ta thôi đa đoan, thôi hờn-hận, thôi nhìn quanh một mình, để đương đầu, để đón nhận…

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Mot-Minh-Thien-Kim/ZWZ9FCBU.html

Why you shouldnot trust an online-shop you didnt know

[ENG]: following a normal behavior of online shoppers, including new or some-experience people, that usually “overall” checks the online-shop profile then make decision to trust them or not. In this post i bring up an issue that so many profiles, with 100% excellent review during years, are for sale on the internet. Everyone can have it with just from few hundred to few thousand buck.

I did a quick search on google with the keyword “ebay account for sale” and bring up an example. An ebay account with 3000+ good review during 12 years was sold around mid-late 2010 (recently) and become a DIAMOND shop with a new name. Overlooking it’s quite attractive profile, but looking deeply i saw most of the comment is about cheap cables and equipments for computer.

Finally, just wanna say that buyers should be more careful to check those sensitive information, paste the name/email to search engine (e.g. Google, my favourite)  to see if there’s any complain, before opening pocket and throwing money. AND, shop owner can have a good profile easily, but please dont cheat others :)
———-

Hôm nay viết về một chủ đề tình cờ đào bới được trong kinh nghiệm mua hàng online.Đầu tiên tóm tắt lại quá trình dạo hàng của bà con mình như sau:
1. Tìm món hàng muốn mua trên search engine hoặc những trang mua bán như ebay, alibaba, …
2. So sánh rồi lôi ra được vài chỗ bán hàng, coi thử có [đáng mặt gởi tiền] hay không. <tiền ít tiền nhiều cũng là tiền>
3. Khi đã vừa ý thì mở paypal hoặc creadit card ra trả tiền, rồi móc mỏ đợi hàng về.

Vấn đề đề cập tới ở đây là ở bước thứ hai. Để quyết định chỗ bán hàng có tin tưởng được hay không, thường mọi người hay nhìn vào số lượng review/comment tốt cho cái shop, coi cái shop tồn tại được bao lâu, bao nhiêu người tin tưởng. Thông tin này được trình bày khá kỹ càng trên trang profile của shop. Và đặc biệt khi so sánh giữa nhiều shop khác nhau thì mình chỉ có thể lướt qua những con số trên trang tóm tắt của profile. Mà không có nhiều người biết những profile đó CÓ THỂ MUA ĐƯỢC BẰNG TIỀN, ngay cả trên những trang tiếng tăm lừng lẫy như Ebay.

Hình bên dưới là một shop bán các loại kim cương giá từ vài trăm tới hơn chục ngàn USD; có 12 năm lịch sử hoạt động trên Ebay, hơn 3000 đánh giá, và 100% tốt với hơn 300 giao dịch trong 12 tháng gần đây; có vẻ như khá là thuyết phục.

Tuy nhiên thì, bên dưới là ảnh chụp màn hình account đó được rao bán trên một forum với giá 2000 USD. Rao từ tháng 6/2010, đến tháng 10-2010 thì update là đã bán. Với cái tên cũ khác hoàn toàn với tên mới trên ebay, nhưng khi theo vết thì 2 em nó là một.


Xem kỹ profile của shop thì sẽ dễ dàng thấy 6 tháng gần đây không hề có giao dịch, và xem kỹ comment ở sâu trong lịch sử của shop thì toàn [excellent] về những món như cable và thiết bị máy tính, sạc pin,… trong khi hàng rao bán lại là kim cương trị giá cả gia tài. 6 tháng không có giao dịch có nghĩa là chưa có ai dín phải [nguy cơ] bị lừa gạt từ shop này.

Bên trên chỉ là một ví dụ nhỏ và dễ thấy minh họa cho chuyện [không thể tin người lạ] trên môi trường internet. Chỉ cần bỏ vào google nùi từ khóa “ebay account for sale” là có thể lôi ra hàng loạt profile đẹp đẽ cho cửa hàng online đủ các chủng loại đủ các giá tiền.

Nó tạo điều kiện cho các bạn mở shop có thể có ngay một profile tốt để kinh doanh trên mạng. Hoặc những bạn có profile tốt trên các trang mạng có cô hội kiếm được tiền khi không còn nhu cầu kinh doanh nữa. Nhưng cũng là một cảnh báo cho người mua hàng nên xem kỹ lịch sử của cửa hàng, thậm chí nên bỏ tên hoặc email, số điện thoại vào các máy tìm kiếm để  kiểm tra xem có phàn nàn tố cáo gì không,  trước khi quyết định quăng tiền qua cửa sổ.

Uất ức lâu ngày, ôi Internet Truyền Hình Cáp

Bài này viết lâu rồi, dài vậy chứ chỉ để nói một câu là: Nếu bạn
- đang cần Internet tới nhà,
- mà có thể sẽ có một lúc bạn thực sự cần internet ở nhà cho việc quan trọng, trong khoảng 100 năm nữa chưa biết khi nào,
- mà nhà không phải chạy ăn từng bữa, chưa tới mức không thể chi thêm đồng xu nào nữa,
- có sức chịu đựng vừa và yếu,
và lỡ có đang cân nhắc dùng SCTVNet, thì hết sức khuyên bạn nên đọc hết cái nùi dài thòong phía dưới rồi hãy quyết định. Và khuyến cáo thủ thêm một cái điện thoại có chức năng modem GPRS hoặc 3G để kết nối với máy tính trong trường hợp cần kíp.
———————

Đây là câu chuyện uất ức của một khách hàng SCTV Net, là tui, kể lại từ khi chuyển nhà thuê nửa năm trước (tháng 6 – 2009). Cần gắn internet mà đang lúc không có chương trình khuyến mãi. Nếu dùng FPT thì phải mất trắng hơn 600’000 đồng phí đăng ký. Viettel thì hết cáp. Sau đó nhận được đthoại từ NetNam nói có người bạn giới thiệu nhà mình đang cần lắp internet, nhưng không tin tưởng. Vân vân và vân vân, sau cùng thì nhắm mắt đưa chân cho SCTVNet với hợp đồng 12 tháng, vì tiền đăng ký được trừ lại trong cước phí tháng, được miễn phí truyền hình cáp cho anh chị coi phin Hồng Kông suốt ngày,  etc… hết sức là sung sướng. Tuy nhiên thì cái sự sung sướng sớm tàn lụi như cái chớp flash của máy chụp hình.

1. Tiền mãi (ý là trước khi bán cái lời hứa của bên hứa hẹn):

Khoản này thì rất là tốt, chỉ cần gọi điện thoại báo, chiều nhận được điện thoại giải thích khuyến mãi tùm lum kèm theo chi tiết nhỏ là nhà thuê còn nợ cước trăm mấy ngàn cần phải đóng, cũng okie lun. Hôm sau đúng giờ hẹn có anh đi đường dây tới nhà lắp cho, thủ tục đơn giản, chìa cái giấy CMND ra là được.

Chỉ bực bội ôm hận một điểm, là lúc bắt đầu [mãi] anh kỹ thuật nói chỉ bảo đảm dây vô tới nhà, còn để máy tính ở trong phòng phải thêm 3-4m cable, rồi đầu nối chữ T để vừa xài internet vừa tivi, vân vân…. phải trả thêm trăm mấy ngàn nữa (cái này xưa thầy dạy nó là ‘hidden cost’) được thêm cái phếu thu nguệch ngoạc loại mua trong nhà sách.

Nhớ nhà cũ FPT người ta kéo dây tới tận phòng, còn chừa cho mấy vòng dây để tự do muốn chuyển đâu chuyển. VNPT đi chung đường điện thoại nên còn cho kèm cục chia tín hiệu cho điện thoại, nói thêm mấy câu cho luôn 2 cục.

2. Thiết bị:
Có internet như điện về làng. Modem 1 cổng LAN, nhà có 3 cái máy tính, hí ha hí hửng gắn cái switch* zô để cả nhà cùng vui; ai xài VNPT hay FPT hay NetNam hay Viettel đều có thể mua một cái cùi bắp giá trăm rưởi ngàn gắn vô xài; thì phát hiện cái Modem này chỉ cấp địa chỉ IP cho một máy, có nghĩa là một lúc chỉ có MỘT VÀ CHỈ MỘT cái máy tính được kết nối internet. Đương nhiên là phải bỏ tiền mua một cái Wifi Accesspoint* hiện đại có chức năng làm router* thì mới xài được nhiều máy. Cộng thêm tiền dây nhợ linh tinh lúc lắp internet thì còn quá cha cái phí đăng ký hồi đầu muốn tiết kiệm.

(*)quý vị đọc giả tự search đi :)

3. Đường truyền và Tốc độ:
Đây là chuyện quá khứ, hiện tại – tháng bảy hai ngàn mười, và chắc là tương lai nữa. Về khoản này thì có thể so sánh với chuyện lấy xe motor 250 phân khối chạy hết tốc lực trên đường làng đầy ổ gà ổ voi. Cứ cài chương trình đo vẽ tốc độ truyền dữ liệu lên máy tính thì sẽ thấy y chang như mặt đường vậy, download một file từ máy chủ đặt ở Quận 3 mà hết trồi lên sụt xuống, lâu lâu lại im ắng vài giây tới vài chục giây rồi lại chạy tiếp. Cũng khó mà hi vọng, tại coi tivi analog mà còn bị hột é rè rè thì làm sao kêu truyền số má ngon lành được.

Search Google mà lúc nào thấy im re lâu quá thì phải ENTER lạch cạch lại vài lần như đi chăn heo cầm roi quất cho heo nó chạy. Nhiều lúc phải download file mấy chục megabyte không hỗ trợ HTTP-Resume* thì làm đi làm lại mệt mỏi không biết bao giờ mới xong.

(*)là chức năng hỗ trợ trong lúc download mà bị đứt kết nối thì có thể download tiếp tục, không thì phải download từ đầu. Những dịch vụ chia sẻ file thông dụng trên internet đều cho xài miễn phí nhưng không có cái này.

4. Hậu mãi:
4.a.Chuyện đầu tiên xảy ra vào tháng thứ tư, nhà đóng hóa đơn đầy đủ mà vẫn bị cắt internet. Gọi hỏi thì bảo chưa đóng tiền. Mất hai mươi phút gọi lòng vòng nào là trụ sở chính, nào là bộ phận quản lý khách hàng chung cư, kể đi kể lại câu chuyện thì phát hiện ra hóa đơn lâu nay thu tiền tận nhà là dịch vụ TIVI TRUYỀN HÌNH CÁP, chớ không phải là INTERNET TRÊN ĐƯỜNG DÂY TRUYỀN HÌNH CÁP. Nên về nguyên tắc thì internet bị cắt vì chưa đóng tiền DỊCH VỤ INTERNET TRÊN ĐƯỜNG DÂY TRUYỀN HÌNH CÁP. Do sơ suất bên ghi nhận dịch vụ, cần phải tới trung tâm SCTV đóng tiền và ký lại hợp đồng.

Chưa hết là để nhận lại số tiền 180’000 đã lỡ đóng nhầm cho DỊCH VỤ TIVI TRUYỀN HÌNH CÁP – THU TẬN NHÀ (nhắc lại là không phải lỗi của tui à) thì phải chạy ra Gò Vấp làm đơn, rồi nhận giấy hẹn 1 hay 2 tháng sau gì đó ra đó nhận tiền. Phải chi mình không công ăn chuyện làm hoặc đi lãnh trúng xổ số cho zui nhà zui cửa thì mình sẽ đi.

4.b. Chuyện thứ hai phải kể dài dòng một chút. Chuyện xảy ra khi BỊ CẮT DỊCH VỤ DO CHẬM ĐÓNG TIỀN, do ở hai nhà xài cùng lúc hai dịch vụ nên mới thấy sự khác biệt.
Với FPT, chỉ cần gọi tổng đài nhờ kiểm tra lý do không xài được, một anh nghe mình càm ràm rồi giải thích lý do bị cắt là chưa đóng tiền. Chưa kịp nói gì thì hắn đã nói thêm là do sắp đến lễ rồi tới cuối tuần nên sẽ tạm mở lại dịch vụ đến Thứ Hai tuần tiếp theo để mình rảnh rang đi đóng tiền.
Sau đó tới FPT đóng tiền, phải ngồi đợi , bực quá ra ATM loay hoay một hồi thì cũng đóng tiền được.
Chuyện FPT ngắn như vậy thôi, về khoản này thì phải khen. Nhưng chưa kể tới tùm lum chuyện bực mình như đường dây FPT bị gì làm cúp internet 24/30 ngày mà tiền tháng đó thì vẫn thu đủ, ừm nó là câu chuyện khác.

Tiếp tục câu chuyện với cái truyền hình cable, phải đánh số cho không bị sót.

4.b.1. Khi gọi điện tới hỏi sao không xài được, thì gặp một giọng nữ Bắc-bực-bội (lần nào cũng vậy, tự hỏi “ủa tui đang sống ở đất Sì Gòn mà ta…”) hỏi có coi được tivi không, đóng tiền chưa, etc… một hồi lâu thì phát hiện ra nhà chưa đóng tiền Net, người ta tới thu mà không ai ở nhà, yêu cầu mở tạm thì không được, sáng hôm sau phải đi đóng tiền.

4.b.2. Bửa sau tranh thủ giờ trưa chạy tới, gần 11h, thì người thu tiền đi ăn cơm rồi, không làm sao đóng tiền được, chiều quay lại đóng tiền. Hơi bị phản càm vì cái trạm ở Q10 nhìn như cái hủ tiếu gõ lề đường có treo thêm cái logo SCTV, không hề có một cái máy-vi-tính để làm kiểu, cái số điện thoại chăm-[sock]-khách-hàng nói Q10 -TpHCM chỉ có một chỗ duy nhất.

4.b.3. Chiều có việc ra Tân Bình, xong việc ghé SCTV Tân Bình. Với cái suy nghĩ bình thường của công dân thành thị thế kỷ 21 là được đóng tiền cho nó tiện, thì được báo là nhà Quận nào thì ghé trạm ở Quận đó đóng tiền, trong tình trạng [sock] đờ người hai mắt thồ lộ trợn ngược như vừa mới nghe tin thằng bạn chí cốt leo cây ớt té chết ở Q1 do trầy chưng mất máu mà không tự lết đi bịnh viện được. Ba giò bốn cẳng chạy về Q10, gần 5h, thì người thu tiền về sớm đón con rồi. Xin lỗi là hai mấy năm ăn học được dạy dỗ đàng hoàng nhưng uất ức quá phải chửi thề.

4.b.4. Xong tối về gọi điện trung tâm chăm-[sock]-khách-hàng giải bày là đi đóng tiền 2 lần rồi mà không được, khóc lóc năn nỉ tối phải gởi báo cáo quan trọng, nhờ mở tạm dịch vụ. Cô nhân viên trực nghe thảm thiết quá nên dịu giọng nói KHÁCH HÀNG PHẢI ĐÓNG TIỀN GIỜ HÀNH CHÍNH, còn mở dv thì đó là việc bên kỹ thuật, giờ có muốn cô cũng không làm được, thậm chí có chạy ra tới trụ sở chính ngoài GòVấp cũng không nhận đóng tiền ngay được.

Sáng ngày hôm sau bà chị hai tranh thủ ghé đóng tiền mới thoát kiếp mồ côi internet. Người nhận đóng tiền lật cuốn sổ bộ dày cộm ghi chi chít địa chỉ để tìm coi nhà mình cần phải đóng bao nhiêu tiền.

Kết luận là cái đoạn ở đầu bài.
Cúi tuần zui zẻ :)

Qt has run into mobile

Qt (pronounced “cu-tey”, similarly to “cute”) is a software-development framework, that allow people to develop cross-platform applications; mainly for UI but also support other tools. That means an application in Qt will be automatically works in Windows, Linux, Mac, and to be more now.

In university, I’d got chance to play with Qt, and was very very happy to see my program worked in both Windows and Linux. Today I got surprised again when visiting Nokia Developer website. It’s already on Symbian and Maemo.

Very briefly, there was two guys started developing Qt in 1991. Few months after, they showed up a version works for Windows and Unix. Then in 2001 they got Mac OS with the QT 3.0. In 2008 Nokia acquired Trolltech, which was their company name; and made it now to Symbian and Maemo.

Qt is licensed under GNU LGPL, simply means opensource and free to develop application on it. It’s also available commercial license in case you want to make changes in to Qt and don’t want to share those things. The developer Blog at http://qt.nokia.com started in Oct-2009, quite new. And, shit!, I lost tracking them for more than 6 months already, my adventure time :)

it’s now avalable in:

  • Windows
  • Linux/X11
  • Mac OS
  • Linux Embedded
  • Windows CE/Mobile
  • Symbian
  • Maemo

So cooool! And since Nokia made it OPENSOURCE, the community is already on the way to:

  • iPhone with QT-iPhone: http://www.qt-iphone.com
  • Android with android-lighthouse: http://gitorious.org/~taipan/qt/android-lighthous

Mobile guys, keep an eye on it, pls :)

Thai nghén

Hào hứng tự tin tới mức hoang tưởng. Mất ngủ vì vô số ý tưởng tươi đẹp bay xèo xèo trong đầu. Tới nỗi không biết bao nhiêu lẩn nửa đêm bò dậy viết viết viết vẽ vẽ vẽ tới gần sáng, rồi ngủ tới trưa. Chỉ được mỗi cái là tiết kiệm đợc bữa sáng, nhưng cả ngày hôm sau thì sẽ thành một con panda chính hiệu panda.

Suy nghĩ, rồi so sánh, rồi giả thuyết, rồi nếu, rồi thì… Trở ngại, rồi chán nản, rồi tự động viên mình, rồi hi vọng rồi bế tắc… nửa thận trọng nửa liều lĩnh.

Cứ như một bà mẹ đang mang thai mà không có chồng bên cạnh, vừa háo hức vì sắp được làm mẹ, vừa lo lắng vì không biết con mình sau này có khỏe mạnh không hay yếu ớt bệnh tật, có thành người tốt không hay hư hỏng bệnh hoạn, có gặp bạn tốt không hay toàn gặp bọn s**t, có gia đình thế nào, có hạnh phúc không… rồi lo lắng không biết mình có sinh ra con được vuông tròn không nữa… ^^!

Chưa kể bao nhiêu sức ép từ những phần khác của cuộc sống nữa.

ôi cái nùi cảm giác thiệt là cooooool !

Viết về bịnh Vĩ đại

Lây lan nhanh như Cảm cúm, ẩn nấp và chờ chực như Lao, chỉ cần sức đề kháng của con người ta kém một chút là xông ra hoành hành, cái bịnh [vĩ đại] bao nhiêu đời nay đã và đang truyền nhiễm trong cái bọn [ít tuổi] nhưng có [chút thành quả].

Từ hồi nhỏ xíu cắp sách tới trường những đứa giỏi chúng nó đã làm quen với vô số những màn khen thưởng, nào là học sinh giỏi quốc gia quốc tế, học sinh triễn vọng, sinh viên năng (suất) nỗ, sinh viên tùm lum tốt, vân vân… Cái sự khen thưởng tuyên dương đó nhiều tới mức chúng nó quên mất rằng, là tưởng thưởng cho cái [tiềm năng] làm ra những thứ [vĩ đại] của chúng nó, và khích lệ để từ cái [tiềm năng] đó sau này chúng nó sẽ làm được những thứ [thực sự vĩ đại].

Lớn lên một chút, ở cái thời đại năng động [đậy] này, cái bọn tài giỏi sẽ không khó khăn lắm để [giành lấy] những thành công rực rỡ ở trường học, ở sở làm. Bọn chúng nó đã chứng minh được từ cái [tiềm năng] của mình, chúng nó đã làm được những chuyện khá là to tát.

Bọn chúng nó có quyền, rất là chính đáng, tự hào và có quyền hất mặt lên trời nếu không quan tâm mình sắp đạp phải cái gì ở dưới chân; và là đối tượng số một có khả năng mắc cái bịnh ở trên.

À… ừm… mình đang phóng đại một chút bởi cái bịnh đó cũng [vô hại]* ngoại trừ chuyện gây ra cho người ta ảo giác sung sướng và làm cho cái bọn [ghen tỵ] chúng nó càng thêm [ghét cay ghét đắng]. Nặng hơn thì sẽ làm cho người ta mờ mắt mà xây móng cho cuộc đời mình bằng các loại bong bóng chất lượng cao, để một ngày đẹp trời đè lên nhau mà sụp đổ.

Bằng vô số thành công vang dội, bọn chúng nó đã khẳng định thêm cái [tiềm năng vĩ đại]** của mình. Một ngày đẹp trời nào chúng nó sẽ được xã hội công nhận, công nhận cho vô số việc [thực sự vĩ đại] chúng nó (sẽ) đã làm, công nhận cho thành công và hạnh phúc cho rất là nhiều người mà chúng nó (sẽ) đã [cho đi]***. Đó phải là quá trình làm việc, rèn luyện, cống hiến của cả đời người.

Cho tới ngày đó, những ánh hào quang chúng nó đã xây nên cũng chỉ [vĩ đại thường thường] thôi. Nên nếu có cảm thấy mình vĩ đại và [một chút] coi thường người khác thì vẫn còn quá sớm, hãy kiên nhẫn và cố gắng bạn nhỡ

:)

(Viết cho em gái và những người bạn – Rùa2010)

* Cái bịnh đó thực ra cũng có một chút tích cực khi người ta hiểu rằng càng vĩ đại người ta càng phải cho đi nhiều hơn.

** Theo cả hai nghĩa: [mức độ to lớn của tiềm năng] và [tiềm năng trở thành to lớn].

*** [Cho đi] chớ không có giống với [ban ơn] nhá.